nhỏ đính kim cương.K biết được 2 người này nói chuyện gì nhưng nhìn Mika đang cười rất là tươi, nói chuyện k ngớt còn người con trai đó thì dù k nói nhiều nhưng nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng anh cũng cười theo và góp ý 1 vài câu thôi những cũng khiến cả 2 bật cười 1 cách cực ki thoải mái.... QUả thật, k khí ở đó được bao phủ bởi 1 màu hồng của sự hạnh phúc
- Đó, thấy rồi chứ, dù tui k muốn chấp nhận nhưng thực sự k thể phủ nhận rằng Mika và anh Ryan rất đẹp rôi phải k ? Anh Ryan vừa tài giỏi, lại là người chín chắn, bên cạnh anh đấy Mika nhất định sẽ có hạnh phúc....Chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn 1 thằng chỉ mang cái danh hèn hạ "vệ sĩ" như tui - Ren cay đắng nói
- "BỐP" Đồ ngốc - Sandy nghe xong Ren nói, thẳng tay đập cho hắn 1 cái vào đầu
- Này Lee Sandy, cô làm cái quái gì vậy hả?- Ren bị Sandy cho ăn đập nhiều quá nên k chịu được nữa phải gắt lên
- Hừ, Mika đối với anh tui chẳng có gì ngoài sự ngưỡng mộ dành cho 1 bậc tiền bối ra cả- Sandy nhíu mày
- Mi biết được chắc - Ren nghiêng đầu, chất vấn Sandy
- Sao k? Hai tui nói Mika đi với anh ý lúc nào cũng hỏi truyện công việc k thì cũng chỉ kể về mi, tuyệt nhiên chẳng có chút tình ý nào cả;chính hai tui nói cho tui như vậy đó.Truyện của 2 người cũng là do hai tui nói nên tui mới hay đó chứ,keke. Mà mi cũng yên tâm đi, hai tui chỉ coi Mika như 1 người em gái thôi, như tui nè chứ chắc cả cuộc đời này hai chẳng yêu ai khác ngoài chị ấy nữa đâu mà - Sandy cười đắc trí nhưng khi vừa nhắc tới truyện cũ thì khuôn mặt lại mang nét đượm buồn cố hữu
- Ha, hóa ra cô ngu đâu có biết gì đâu, toàn hai cô nói cho à - Ren nhìn Sandy cười đểu
- Này, nói gì đó? Bộ muốn chết sớm à? - Sandy lườm Ren, tay lại lắm lăm nắm đấm
- Hơ, có gì đâu (tên này giả nài ==.). Nhưng mà này, đấy chỉ là về phía anh Ryan thôi chứ còn Mika thì sao?Nhỡ Mika có thể k yêu anh Ryan những cũng chẳng yêu ta thì sao?- Ren hường ánh mắt của mình về phía Mika
- A, nói vậy mà k hiểu à? (Sandy ôm đầu bất lực). Hừ, vậy thì đi hỏi đi, xẽ biết thôi - Sandy nhìn Ren kiên quyết
- Hỏi? Hỏi như thế nào? - Ren mặt ******** ra
- Ngu vậy? Mi có phải cái tên Ren xuốt ngày nói lời mật ngọt với mấy đứa con gái k vậy hả? Tỏ tình với người ta đó,đồ đần - Sandy giận run người, đạp cho Ren 1 cái k thương tiếc
- Hả? K được, truyện này k thể được đâu.... Chắc chắn Mika sẽ từ trối tui đó - Ren nhăn mặt,sua tay
- Đồ ngu, mi nghe nè, mi có hiểu ý nghĩa của bông hoa trên tay Mika nghĩa là gì k hả? - Sandy cố nhẫ nhịn mà k đạp chp tên Ren hôm nay ngu đột xuất 1 cái
- Hừ, biết được đã tốt, hỏi cả chục lần rồi Mika có chịu nói đâu - Ren chề môi
- "BỐP" vậy mau đi hỏi đi, ngu vừa thôi chứ, người ta đã nói tới vậy rồi. Kệ mi đó, ta đi - Sandy tức giận đập cho Ren 1 cái rồi bỏ đi
- Này, khoan đã - Ren gọi Sandy, tay xoa xoa trỗ đau
- Chi? - Sandy quay mặt lại
- Sao mi lại giúp ta thế? LÚc nãy ý và bây h nữa.... Chẳng phải mi kêu dị ứng con trai sao - Ren nhăn mặt vì vết thương nói. Hắn phải công nhận là Mika đã bạo lực mà Sandy còn bạo lực hơn, mới nói truyện có chút síu mà đã bị Sandy đập cho tơi bời hoa lá, thương tích đầy mình luôn.....
- Mi là bạn, k phải người lạ nên ta k sợ nữa rồi....Ta nói rồi, ta k giúp mi mà ta giúp Mika của ta thôi. Đồ ngốc, mi mà k mau dành lấy Mika thì xẽ mất đó, Mika của ta vừa xinh đẹp, tài giỏi,lại chín chắn thì thiếu gì người theo chứ?Mi mà k nhanh thì k chừng ta xẽ làm mối cho Mika và anh hai ta đó - Sandy nhìn Ren cười đầy ẩn ý rồi quay đầu bước đi để lại Ren mặt đang đần cả ra
- Này....này...k được đâu nhớ.....Mika là của tui - Ren đần mặt 1 lúc rồi mới ý ới nói với theo Sandy những Sandy đã bỏ đi mất hút ở đâu rồi....
Ngày hôm đó Ren cứ suy nghĩ mãi về những gì Sandy nói, về tình cảm mình dành cho Mika thực sự là như thế nào.....NHững hồi ức từ lúc còn bé của cả 2 cho đến lúc cả 2 cùng nhau lớn lên, rồi trưởng thành mà để rồi chẳng biết từ bao h mà Ren đã yêu Mika mất rồi,....hình ảnh của cô gái mang cái tên Mika Nakashima đã đong đầy trong tầm mắt của anh, trong những kí ức mà anh mãi mãi xẽ k bao h quyên....
SÁNG HÔM SAU TẠI TRƯỜNG K.W, BAN 2, NHÓM 1, CẤP KING:
- Xin chào - Mika bước vào lớp, tới trỗ bọn Sandy đang tụ họp ăn uống rất chi là rôm rả
- Ào.....(là chào ạ =~=) - Sandy vừa ăn vừa nói nên nó thành tiếng như vậy ạ
- Sandy, em ăn hết rồi hẵng nói chứ. Mika, em ăn gì chưa ngồi xuống đây ăn với Sandy luôn đi, còn nhiều lắm - Ryan nhắc nhở cô em gái phàm ăn của mình rồi quay sag cười với Mika
- Hi, Mika - Kyu Min cười tươi
- Kyu Min dính đồ ăn vào mặt rồi nè. Ăn từ từ thôi đừng có bắt chiếc cách ăn của Sandy chứ- Koon Ham cười hiền, nhẹ nhàng lấy giấy ăn lau mặt cho Kyu Min
- Um, ăn vậy mới ngon mà, phải k Sandy - Kyu Min cười toe toét
Sandy k nói gì vì đang bận ăn nhưng mà gật đầu lia lịa hưởng ứng câu nói rất chi là chí lý của cô bạn Kyu Min
- Mika, Ren đâu rồi?- Kevin hỏi khi tay vẫn đang bấm điện thoại chơi game, tai nghe nhạc và mắt đang chăm chú nhìn 1 ai đấy mà ai cũng biết là ai 1 cách cực kì bất lực
- Chịu, đưa tui tới cổng trường rồi bảo có việc bận nên bảo tui zô lớp trước chút nữa vào sau rồi biến đi luôn - Mika thở dài bước vào trỗ ngồi
- Vậy sao? - Kevin khẽ nhíu mày
Và tụi nó lại oánh chén sạch xẽ trỗ đồ ăn để ngổn ngang trên bàn thì cũng là lúc trống đánh vào lớp
Mọi người bắt đầu 1 buổi học mới rất chăm chỉ, "chăm chỉ" nhất lớp là tụi nó luôn: Sandy và Kyu Min thì ngồi nghe nhạc lướt web trên điện thoại,Mika thì ngồi chăm chú đọc sách nhưng mỗi tội là đọc sách về kiếm đạo chứ k phải sách dành cho bài dảng của ổng giáo trên bảng =~= (khổ thân ổng); Koon Ham , Kevin và Ryan thì ngồi nói chuyện to nhỏ gì đấy với nhau chẳng ai biết được. Nhiều khi Sandy cũng cảm thấy anh trai mình khá thân với 2 người kia và đặc biệt là anh trai nó với Kevin có cái gì đó hao hao giống nhau cũng như dường như giữa hai và Kevin chẳng hề có khoảng cách nào cả trong khi hai nó giống nó là người k thích quá thân hay quen với người lạ,....Sandy có cảm giác họ hiểu nhau rất rõ vậy.....
Mỗi người 1 việc, mỗi người chìm trong 1 thế giới riêng, cả lớp khá yên tĩnh chỉ có giọng nói của thầy giáo là cứ vang lên đều đều trên bục giảng.....
Nhưng sự yên tĩnh đó k được bao lâu khi có 1 tên tóc màu tím tro dựng đứng, buộc túm 1 ít ở dưới gáy , mặc áo khỉ milo mà đen, quần tụt đen, giầy nike đen , khuôn mặt kute mang đậm phong cách bụi bặm đạp cửa bước vào lớp....
- Ren, em làm gì vậy? - Ông giáo khẽ nhíu mày nhìn Ren
- Ầy, quên mất, em chào thầy - Ren chào nhưng k thèm nhìn ông giáo mà đưa mắt tìm ai đó
- Um Ren, em đang làm gì vậy? Đã đi học muôn rồi k chịu vào lớp sao còn đứng đó nữa? - Ông giáo hỏi. Thực ra ổng k giám to tiếng đâu, mọi người đừng lạ nhé vì dù gì Ren là thành viên của ban 2, nhóm 1, cấp King mà. Mà cấp King là như thế nào mọi người cũng biết rồi đó ==.
- A, Sandy theo tui chút, nhờ chút nào - Vừa nói Ren vừa nhanh chân tiến lại trỗ Sandy
- Tui? - Sandy đần mặt, chỉ tay vào mặt mình
- Uh, nhờ chút síu ý mà, đi thui - Ren kéo tay Sandy làm 1 ai khó chịu
- Hai đứa đi đâu vậy ?- Ryan hỏi
- À! Anh Ryan cho em mượn Sandy 1 tẽo nhé, chút nữa em trả liền- Ren cười để lộ cái răng khểnh cực duyên
- Uh, được nhưng nhớ để phòng nó dở chứng quậy đó - Ryan nhắc nhở Ren
- Hứa, em ngoan mà - Sandy nhăn mặt
- Được rồi, em biết mà. À mà quên mất Mika, Mika chút nữa về đợi tui nhé tui đợi Mika ở cổng trường, nhất định k được về trước đó - Ren cười quay sang Mika nói, cố nhấn mạnh câu cuối
- uh - Mika khẽ gật đầu
Chỉ chờ cái gật đầu của Mika , Ren cười mãn nguyện rồi kéo Sandy đi mất hút trong dãy hành lang chỉ còn vọng lại tiếng bước chân đang nhỏ dần của cả 2....Dường như tụi nó bỏ quên mất ông thầy giáo mặt mũi đang đỏ bừng bừng vì giận mà k làm gì được tụi nó khi mấy đứa tụi nó bơ đẹp ổng
...............
TÒA NHÀ SỐ 999, ĐƯỜNG SAGU:
- Này, lôi tui ra đây làm zề?- Sandy nghiêng đầu hỏi Ren
- Mua đồ- Ren trả lời tỉnh bơ
- Hả? mua cho tui hả? thiệt k? - Mắt Sandy sáng loáng, lung linh nhìn Ren đầy yêu thương và cảm kích
- Mơ hả cô, mua cho Mika - Ren buông ra câu nói làm Sandy tắt ngấm nụ cười
- Zề đây, bye - Sandy giận dỗi bỏ về thầm rút lại lời nói của mình trong lòng vừa nãy khi khen hắn Kute, đẹp zai, tốt bụng
- Oái, thui mà Sandy. Giúp ta đi, tý ta bao mi hẳn 1 chầu ăn là được chứ gì? Chẳng phải mi bảo xẽ giúp ta và Mika sao? - Ren kéo tay Sandy lại năn nỉ ỉ ôi
- Bao ta ăn nó thì ta mới chịu - Sandy nhìn Ren cười cười
- Uh, Ok luôn - Ren gật đầu cái "rụp" k cần suy nghĩ
- Trỗ ăn do ta chọn - Sandy trên đầu mọc tai, sau có mọc trêm 1 cái đuôi màu cam ==. Nhìn Ren cười cực kì đểu
- Uh, ực - Ren nuốt nước bọt cảm thấy lạnh sống lưng sau câu nói của mình. Có phải khi ai đã đâm đầu vào lưới tình đều cũng ngu đi k nhỉ nên Ren mới bị xa vào cái bẫy hết sức đơn giản của Sandy cáo già chẳng mấy khó khăn
- Ok, đi thôi - Sandy hào hứng lôi tuột Ren vào trong
Tòa nhà số 999 gồm tất cả 9 tầng lớn và cũng là khu trung tâm mua sắm nổi tiếng nhất ở Tokyo chuyên bán : quần áo, giầy dép, trang sức, vật dụng,.....hàng hiệu và đặc biệt là luôn được cập nhật liên tục nên rất được các tên và những người giàu yêu thích, là 1 trong số những nơi mà người giàu vung tiên vào nhiều nhất.....
Sandy lôi sềnh sệch Ren lên tầng 5, đây là tầng bán quần áo với đủ thể loại quần áo dành cho trẻ con đến người già; đủ các thể loại từ nghịch ngợm, phá cách đến sang trọng, quý phái,.......
- Đây, mua đi - Sandy đưa Ren tới gian hàng bán đầm cực đẹp dành cho tuổi thanh niên như tụi nó
- Ặc, ta k biết chọn nên mí nhờ mi đi mua giùm chứ - Ren nhăn mặt, nhìn đống váy cheo ở đây cũng đủ làm Ren hoa mắt rồi
- Sặc, thế bình thường mi đưa mấy con bồ nhí của mi đi mua đồ kiểu gì?- Sandy nhăn mặt nhíu mày
- Đưa mấy nhỏ đó đi chọn hoặc đưa cỡ người và ảnh cho bọn nhân viên chọn đại 1 cái nào đắt đắt là được à - Ren thở dài
- Hừ, đúng là máy con nhỏ rẻ tiền mà, rùi đi coi thử đã - Sandy khinh khỉnh rồi kéo Ren đi coi đồ
- Nào, h nói nghe mi thích lựa 1 cái váy như thế nào cho Mika ? - Sandy quay lại hỏi Ren khi cứ thấy hắn trầm ngâm đứng đó
- À! Ùm...1 cái váy k quá diêm dúa nhưng vẫn nữ tính, đơn giản những vẫn sang trọng...um, chắc vậy thui à - Ren ngập ngừng suy nghĩ 1 hồi rồi nói
- Rồi - Sandy gật đầu rồi phóng thẳng đi luôn
1 lúc sau Sandy vác ra cho Ren cơ số váy để duyệt chọn lấy 1 cái hắn ưng ý nhất
- Phù.....phù.......chọn đí - Sandy vừa thở vừa nói
- Nhìn như thế này thì biết chọn cái nào? - Ren nhíu mày
- Vậy chứ h làm sao ? - Sandy vừa tu nước ừng ực vừa nói
- Sandy iu quý, giúp tui thì giúp cho chót đi, thử giùm tui. Ha- Mắt Ren chớp chớp nhìn Sandy như cún con ==.
- K, quên đi, nhìn tui như thế này mà mặc váy á? Quên đi. No anh Never - Sandy gắt
- Sandy à,chẳng phải Sandy với Mika người chuẩn tương đương nhau sao?Giúp tui đi mà, k nhỡ chọn phải bộ Mika k ưng ý hay k vừa với Mika là cô ấy chẳng chịu mặc đâu; k khéo lại vứt đi luôn k thương tiếc ý - Ren năn nỉ ỉ ôi, lay lay tay Sandy nhiệt tình
- Hừ, vì Mika tui hi sinh đó - Sandy nhăn mặt bước đến trỗ quầy thu ngân , trỗ mấy chị nhân viên đó nói gì đó, họ đưa cho Sandy cái gì màu đen rồi Sandy bước vào trong phòng thay đồ cùng mấy chị nhân viên đó na theo đống đồ vào trong theo
Sandy cùng với mấy chị nhân viên vào phòng thay đồ 1 lúc khá lâu sau mới thấy họ ra. Sandy bước ra, khoác trên mình 1 chiếc váy dây ôm ở phần ngực và hơi phồng ôm lấy chân ở phía dưới, trước ngực buộc 1 chiếc dây nơ bằng lụa trông khá đơn giản k cầu kì nó càng đơn giản hơn khi chiếc váy chỉ độc 1 màu đen.Tóc xoăn xõa ngang vai, chân đeo tất giấy đen xì, tay đeo găng ngăn, chân đeo giầy cao gót lín mũi bằng da đen bóng đính đá....
Tuy nhìn đơn giản với 1 màu đen chủ đọa nhưng trông Sandy vẫn đẹp....Phải, Sandy mặc váy rất đẹp dù bộ váy đó có đơn giản tới đâu nhưng khi khoác lên người Sandy nó lại tôn lên vẻ đẹp sắc nét trên từng đường nét cơ thể của nó 1 cách tinh tế....khiến cho Ren dù cũng k hề phủ nhận Sandy đẹp mà cũng phải ngỡ ngàng......
- Êu, nhìn cái quái gì mà ghê vậy hả?Được k? - Sandy nhăn mặt
- À ờ!......được, nhưng nè, mi mặc váy đẹp vậy sao k bao h chịu mặc váy thế?- Ren ngẩn nhơ nói, mắt vẫn gián vào người Sandy (==. Đúng là tên hám gái đẹp)
- Xì, vớ vẩn- Sandy nhăn mặt đi vào phòng thay bộ đồ khác
Sandy thay đi thay lại tới mấy chục bộ váy liền và Ren cũng được chứng kiến 1 Lee Sandy với nhiều khuôn mặt, bộ dạng khác nhau theo từng bộ váy 1:hiền lành, ngây thơ, cá tính, quý phái,....nhưng có 1 điều tuyệt nhiên cái cá tính thì vẫn k thay đổi chút nào....Và cũng nhờ đấy mà Ren phải công nhận rằng Lee Sandy rất đẹp, đẹp 1 cách riêng biệt chứ k ngây thơ, trong sáng, đáng yêu như Kyu Min hay lạnh lùng, quý phái như Mika. Sandy có 1 khuôn người dễ mặc đồ, khuôn mặt thanh tú cá tính và đặc việt là những đường nét trên khuôn mặt rất sắc sảo, rõ nét có thể khiến cho bất cứ 1 thằng con trai nào điêu đứng....h Ren hiểu vì sao mà Sandy lại có tới 10 người chồng tường lai mà 10 người đó sau bao nhiêu năm liền bị Sandy từ chối mà vẫn chung thủy theo đuổi, có lẽ họ k cũng nhìn thấy vẻ đẹp này của Sandy và bị nó hạ gục ít nhiều.....
Nghĩ lại khiến cho Ren phải bật cười thích thú về con người của Lee Sandy này. Đúng, Sandy quả là 1 co gái thú vị.....
- Nè, đồ hâm, k dưng ngồi cười cái quái gì vậy hả? - Sandy bực mình nén cái váy về phía Ren
- hihi, k có gì - Ren cười toét
- Hừ, từ nãy tới h ta thay mấy chục cái váy rồi đó, mi có chọn đại lấy 1 cái k thì bảo, ta mệt muốn chết đi được rồi đây này - Sandy gắt
- À, um...mấy cái váy đó đều đẹp cả nhưng ta vẫn cảm thấy ở mấy bộ đồ đó thiếu 1 chút gì đó , ta muốn tìm 1 chiếc váy có thể lột cả được tất cả con người của Mika- Ren trầm ngâm nhìn bâng quơ
- Hừ, công nhận là vậy, ta cũng chẳng thấy có cái nào ưng ý đặc biệt hơn những cái khác cả - Sandy trống tay vào căm suy nghĩ
2 người cũng ngổi thở dài, tìm mất mấy tiếng rồi mà chẳng ưng được cái nào cả, chẳng nhẽ ở khu trung tâm mua săm lớn nhất, nổi tiếng nhất đất Tokyo này mà k có lấy k cái váy nào ưng ý sao?
Ren chán nản đưa mắt đi nhìn những bộ váy đủ kiểu cách đượng chưng bày khắp gian phòng rộng....Bỗng, 1 chiếc váy đập vào mắt Ren, nhìn chiếc váy đó Ren liền tưởng tượng tới Mika khi mặc cái váy đó liền à...
- A! Cái kia được k Sandy? Thử coi sao? - Ren chỉ tay về chiếc váy được cheo trên cao màu tím đen
- Um, nhìn cũng được đó.A, nhưng ta thử từ nãy đến h mệt muốn chết đi sống lại rồi à - Sandy nhìn cái váy nhăn mặt than thở
- Thui, ráng đi, ta xẽ đền bù cho mi sứng đáng mà - Ren cười, mắt nhìn Sandy đầy cảm tạ
- Hừ, tý mi mà k bao ta ăn uống no 1 bữa thì ta cho người biết tay - Sandy hừ mạnh 1 tiếng nhưng vẫn miễn cưỡng đi vào bên trong thay đồ. Ai bảo nhận lời tên này làm gì nên h mới nai lưng ra mà giúp hắn, chậc
Rốt cục Sandy và Ren mất hơn 4 tiếng liền và chao đổi, so đo mấy cái váy với nhau thì cũng quyết định chọn cái váy màu tím đen cùng như cái gật đầu thống nhất của cả hai....Và cũng nhờ đó Ren biết được 1 điều là yêu 1 người k hề dễ nhưng tự tay đi mua đồ cho người con gái mình yêu càng chẳng dễ chút nào....
Cuối cùng thì Ren mất nguyên cả buổi sáng để mua những thứ còn lại như: Ví,giầy, trang sức do 2 đứa mà
Đến trang:
