biến thái kinh người này thế ạ????- Mika khó chịu hỏi
- Ừ, ông ta là 1 thiên tài nhưng hơi quái dị chút - Ryan cười
- Ai thế ạ? - Ren tò mò hỏi. Quả thực tại ra được ấy cái bẫy đó k thể là người bình thường được nhưng mỗi tội là nó k hiểm độc như những cái khác mà lại cực kì biến thái
- Ôn ta là người đã sáng lập ra "W" từ lúc còn rất trẻ và hiện nay cũng là người đứng đầu tập đoàn "W" - Giọng Ryan có mang gì đó hơi buồn
- Ồ!... - Ren k khỏi ngạc nhiên
- Thôi được rồi, 2 đứa lên trên đi. Hẹn 2 em ở tầng trên nhé, Ok- Ryan đã lấy lại được tinh thần cũng như nụ cười cố hữu của mình
- ok - Mika và Ren đồng thanh
Ryan khẽ thở dài rồi bước đi tiếp. Những bước đi của Ryan đi k hề có ai chắn đường hay gây cản chở khiến anh phải dừng lại cả.....k biết là những người đối đầu với Ryan , những người mà anh Ryan mới chỉ bước qua họ mà bỗng dưng tất cả đều gục xuống nên ta k thấy hay là tại vì Ryan quá mạnh mà họ e sợ k giám động vào nữa.....
- Kevin, qua trỗ Sandy đi. Tới lúc rồi- Ryan vỗ vai Kevin
Kevin khẽ gật đầu đã hiểu ,tay ném cái xác mình vừa bóp chết kia đi rồi lạnh lùng bước đi
- Koon Ham, Kyu Min tập hợp thôi. Thấy cái cầu thang lát đã hoa trắng k? Lên đó đi, tụi anh đợi ở đấy nhé- Ryan bấm vào chiếc phone điện thoại rồi liên lạc với Koon Ham và Kyu Min
- Dạ - Koon Ham và Kyu Min đồng thanh
Để lại bãi chiến trường chất đầy xác những con người đang nằm la liệt trên vũng máu tươi Koon Ham và Kyu Min lách qua những con người lạ mà quen đó để đến điểm hẹn tiếp theo...tới 1 cuộc chiến khó hơn, khốc liệt hơn....
- Mấy anh."Bách quỷ dạ hành" còn lại dao cho mấy anh nhé- Ryan liên lạc vói 10 người chồng của Sandy
- Ok - 10 người chồng của Sandy đồng thanh trả lời lại
Anh Ryan khẽ nhếch môi nở 1 nụ cười đầy ẩn ý rồi bước đi....
Trên con đường đi đó, chúng nó vứt tất cả những vũ khí : dao, đao, ròi,....đã vấy đầy máu xuống đất; chút bỏ những đôi găng đen đã nhuốm đầy máu tươi, những chiếc áo khoác da cũng được cởi bỏ đi thay vào đó à những chiếc ao 3 lỗ đen thoáng đãng hơn để họ có thể tiếp tục trận đấu tốt nhất.....
Chiếc áo lỗ lửng của nữ đã để lộ ra hình xăm ở bụng của Sandy, áo 3 lỗ rộng thùng tình của nam khoét sâu ở cổ và phía sau đã k thể che đi được hình xăm y hệt của Sandy ở vai và ngực của anh Ryan và Kevin.....
Tụi nó gặp nhau ở hành lang tầng trên, nhìn nhau khẽ mỉm cười vì tất cả đều an toàn k sước sát gì nhiều chúng nó cùng bước đi lên những tầng tiếp theo để để đến điểm chính là tầng số 59 - tầng cao nhất của tòa nhà cũng là nơi người đàn ông sáng lập ra "W" đang đợi chúng nó ở đó....
Mỗi tầng chúng nó đi qua là lại có 1 đống những thi hài đầy máu đang quằn quại trong đau đớn để đợi chờ chút hơi thở cuối cùng. Trong ánh mắt của chúng nó chẳng con đâu nữa những nét ngây thơ, dại khờ, trong trắng của độ tuổi 19 nữa cả mà hằn lên đó là những kia nhìn lạnh lùng như muốn đóng băng mọi thứ, mang đến cho người ta cía nhìn đầy chết chóc trong ánh mắt kiên định đó..... Họ tất cả cũng chỉ 19 ruổi thôi......
TẦNG 59:
Chúng nó vừa bước chân lên tầng 59 thì đã bị chặn lại bởi 3 thằng con trai khá cao to hơn cả mấy thằng con trai tụi nó với nước da ngăm đen cùng khuôn mặt ngạo nghễ.... Có thể nhận thấy được rằng 3 người này cũng mang trong mình 1 sực lực ghê gớm y như chúng nó vậy.......
- Nên dừng chân ở đây được rồi đấy nhỉ Băng Nữ, Hắc Vương, Bạch Cốt - 1 trong 3 tên đấy nói, cười cợt nhả
- Hì, lâu lắm rồi k gặp 3 anh: Nhất Phong, Nhị Hỏa, Độc Tam - Băng Nữ nhún vai, khẽ mỉm cười
- Mấy đứa đang làm anh khó sử đấy- Nhất Phong nói, ánh mắt anh nhìn Băng Nữ k có vẻ gì gọi là ghê rợn hay cay nghiệt như những bọn điệp viên khác đã chạm mặt nó mà ánh mắt đó chàn đầy thiện ý tình cảm....dường như họ k chỉ đơn thuần là quen nhau k thì phải.....
- Cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi anh ạ, tụi em cũng k muốn đâu- Sandy cười
- Tụi này k biết các em có lý do gì nhưng như vậy là đủ rồi,h các em k bước tiếp được nữa đâu- ĐỘc Tam ánh mắt kiên định nhìn Băng Nữ
- Tam ca, vậy anh ép em phải đắc tội rồi- Băng Nữ thở dài (Tam ca là Độc Tam nhé,đây là cách gọi than mật của Băng Nữ nhà ta đối với 3 người này.....)
- nhóc, em giám ngang nhiên đối đầu với ta sao?- Nhị Hỏa bắt đầu mất bĩnh tĩnh, nhìn Băng Nữ đầy tức giận
- Nhị ca em xin lỗi, nhưng thù này k trả thì k được và cũng đã tới lúc "W" nên đặt dấu chấm hết tại đây rồi ạ...Xin lỗi.....- Băng Nữ cúi đầu nói
- Em.....- Nhị Hỏa đanh mắt lại nhìn Băng Nữ. 1 Băng Nữ chưa bao h phải cúi đầu trư ớc ai, cao ngạo h lại đang đứng trước mình cúi đầu "xin lỗi" ...thật đúng là k thể tưởng tượng được.....
- Nhất Phong, Nhị Hỏa, ĐỘc Tam đây vốn k chỉ đơn giản là 1 trò chơi thôi đâu.Sau này các cậu sẽ hiểu, mau lui ra đi- Hắc Vương lên tiếng sau 1 hồi im lặng
- Hắc Vương, cả cậu cũng muốn đối đầu với chúng tôi sao?- Nhất Phong nhíu mày nhìn Hắc Vương, đôi mắt xoáy sâu vào ánh nhìn lạnh lùng của Hắc Vương
- Biết làm sao được, động vào người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời của Hắc Vương thì "W" phải trả giá thôi - Hắc Vương cười nhạt
- Ý cậu là Băng Nữ sao? - NHất Phong hỏi
- Anh nghĩ sao? - Hăc Vương cười cười
- Này, đừng có nói mấy cái đâu dễ gây hiểu lầm cho người khác vậy chứ- Bạch Cốt huých tay lườm Hắc Vương
- THì chị Windy là người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời tui đâu có sai à. Là tại họ hiểu lầm thui nhé chứ tui k nói vậy - Hắc Vương nhún vai bất cần, cười cười nói thầm với Bạch Cốt
- Hừ, dù gì thì hôm nay mấy đứa cũng k thể qua tiếp được. Nên dừng chân ở đây thôi - Nhị Hỏa hừ mạnh 1 tiếng
- Thắng mất anh thì qua được phải k? - Hắc Vương hất mặt hỏi
- Mấy đứa thắng được đi đã rồi hẵng tính- Nhị Hỏa nhếch môi tại ra 1 nụ cười nửa miệng
- Vậy xin đắc tội rồi- Sandy nhìn 3 người anh trước mặt bằng ánh mắt kiến quyết khiến 3 người đó hơi sững lại
- Hừm lại đây.....- Nhị Hỏa nói rồi quay bước đi
Tụi nó bước theo Nhất Phong, Nhị Hỏa, Độc Tam tới 1 khu đất khá rộng, bao quanh k có gì ngoài màu trắng của men gạch cả;1 màu trắng khiến người ta ớn lạnh.....
- Nào h mấy đứa, ai đấu với tụi này đây?- Nhị Hỏa quay lại hỏi
Băng Nữ, Hắc Vương, Bạch Cốt k nói gì chỉ nhìn nhau rồi bước lên phía trước....
- San......À! Băng Nữ,để tôi cho- Huyền Vũ (Ren) kéo tay Băng Nữ
- GÌ? Cậu h k đủ sức đấu với họ đâu, nghỉ ngơi đi. Mà hiện tại 3 người k đủ sức đâu mà có đủ sức thì cũng k thể đánh được đâu,3 người này khác với những người mà cậu chạm chán ban đầu- Sandy nhăn mặt chỉ tụi kia, đứa nào cũng gần đến giới hạn rồi, nếu còn tiếp tục đánh với 3 người kia nữa thì đảm bảo chỉ được vài phút là gục ngay...
- Nhưng...... - Huyền Vũ đang tính nói gì đó thì Băng Nữ chen vào
- Tui hiểu mấy người đang nghĩ gì. Bạch Hổ, Huyền Vũ, Thiên Nữ, Hoa Nữ, tất cả đều muốn đấu thay cho tụi này nhưng đây là trận chiến của tụi này, hiểu chứ? Mọi người đều xuất sắc vượt qua được khóa huấn luyện vừa rồi nhưng đấy chỉ là 1 trong 10 khóa huyến luyện thôi. Hiểu tui nói gì chứ?- Băng Nữ thở dài
Mấy đứa kia sững người,k biết nói gì hơn nữa. 1 khóa huyến luyện đã kinh khủng lắm rồi vậy mà họ phải tập tới 10 khóa huyến luyện liền..... Vậy rốt cục 3 ngươi bạn thân trước mặt họ kia rốt cục đã mang 1 lòng hận thù như thế nào mà có thể vượt qua được những khóa huấn luyện đó chỉ trong vòng ít thời gian như vậy.......
- Nào, bắt đầu thôi - Băng Nữ quay người lại, tiến về phía sân đấu nở nụ cười cực kì tự tin
- Nhị Hỏa đấu với Hắc Vương, Độc Tam cậu đấu với Băng Nữ còn để Bạch Cốt cho Nhất Phong này cho - Nhất Phong ra lệnh
- OK- Nhị Hỏa, ĐỘc Tam gật đầu
Trận đấu bắt đầu, và trận đầu tiên chính là của Độc Tam và Băng Nữ....
Băng Nữ khuỵu người trống chân xuống đất chỉnh buộc lại đôi giầy cao gót bằng da cao tới 10 phân của mình, dài tới đầu gối nói với Độc Tam:
- Tam ca, chắc anh k định dung độc với em chứ?
- Thế em nghĩ sao? - Độc Tam cười
- Xong rồi. Em thì em nghĩ cho dù đối đầu với Tam ca thì Tam ca cũng chẳng nỡ hạ độc thủ với em đâu- Băng Nữ nở nụ cười tinh nghịch
- Trong mắt an hem chưa bao h là Băng Nữ cả. Em chẳng hợp với cái tên đó chút nào đâu, em gái à- Độc Tam bắt đầu tấn công. Rút những con dao nhỏ, nhọn từ ống tay áo ra ĐỘc Tam phi thẳng về phía Băng Nữ
- Hì, Vậy nên em mới bảo là nhất định phải thắng bằng được anh- Băng Nữ nói rồi bật nhảy lên cao tránh những mũi dao đang lao vun vút về phía mình
- VÌ sao? - Độc Tam lôi từ cổ tay ra 1 thanh gươm mảnh và dài hơn thanh gươm bình thường 1 chút tấn công trực diện Băng Nữ nhà ta...
- Vì nếu em thua Tam ca phải giết chết em chắc chắn sẽ đau khổ lắm. Nhưng nếu em thắng thì Tam ca sẽ là của em, hihi - Băng Nữ cười đắc trí
Độc Tam k khỏi ngạc nhiên trước câu nói của Băng Nữ nhưng nhiệm vụ trước mắt k cho phép anh tỏ rõ sự ngạc nhiên đó.Khẽ mỉm cười, anh tiếp tục tấn công Băng Nữ bằng những đường kiếm loang loáng,k thể nhìn rõ được đường chuyển động của thanh kiếm, anh nói:
- Này, sao lại muốn anh là của em chứ?
- Vì muốn anh về làm osin cho em, Tam ca nấu ăn ngon hết biết- Băng Nữ cười khoái trí, đồng thời lùi lại về sau tránh đường kiếm của ĐỘc Tam
- Này, giám về bảo anh làm osin hả? Em đúng là gan cùng mình mà- ĐỘc Tam giận run người
- Đâu, thật mà....k phải là osin bình thường đâu nhé,là osin cao cấp hắn hoi nhớ- Băng Nữ cười tinh nghịch
- Em chết chắc rồi....
Sau câu nói đấy ĐỘc Tam tấn công lien tiếp vào Băng Nữ khiến cho nó k thể phản công lại được mà chỉ có thể phòng thủ thôi....
- Kinh.....kinh khủng quá....kiếm pháp lợi hại quá- Huyền Vũ nhìn khung cảnh trước mặt mình lắp bắp
- Băng Nữ hoàn toàn chẳng phản kháng được gì cả- Hoa Nữ (Kyu Min) nhìn đó mà k khỏi lo lắng
- 2 người này, vừa đánh nhau vừa nói chuyện - Thiên Nữ (Mika) khẽ nhíu mày
- ha, theo cách nói chuyện vừa đánh vừa dỡn kia chắc 2 người này cũng than nhau đấy nhưng là do tình cảnh bắt buộc mà họ phải đối đấu với nhau như thế này thôi - Huyền Vũ giải thích
- Băng Nữ sao k dùng đến cái đó nhỉ? - Bạch Hổ (Koon Ham) nhìn chăm chăm vào cuộc chiến
- Ừ ha, rõ rằng là k dùng hết sức... sao vậy nhỉ? - Hoa Nữ trầm tư
Phải, trong trận chiến này, hiện h Băng Nữ nhà ta hoàn toàn bị Độc Tam lấn lướt, lép vế hoàn toàn trước mũi kiếm của Độc Tam....
- Sơ hở...em thua rồi Băng Nữ à- Độc Tam cười đắc thắng,thanh kiếm trong tay anh xuyên qua khoảng không trống trong phòng thủ của Băng Nữ tấn công thẳng vào điểm yếu đó
Mọi người ai cũng giật thót tim khi thấy mũi kiếm đó sẽ toạc k trung và nhắm thẳng vào Băng Nữ chẳng mấy khó khắn gì để chém cho Băng Nữ nhà ta 1 vết thương trí mạng nhưng lúc ấy k hiểu sao Băng Nữ nhà ta lại nhìn thẳng vào ĐỘc Tam và khẽ mỉm cười......
- Dễ vậy sao?
"KENG"
Và cái tiếng phát ra đấy chính là tiếng kiếm của Độc Tam chạm vào chân của Băng Nữ đã dơ lên để đỡ mũi kiếm đó
- Bắt đầu rồi- Nhìn thấy cảnh tượng đó Thiên Nữ nhà ta bất giác mỉm cười
- Em.....- Độc Tam hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Băng Nữ giám dơ chân ra đỡ kiếm của mình
- Chậc, rách mất lớp da ngoài của em rồi nè- Băng Nữ nhìn vết rách ở giầy của mình nhăn nhó
- A, sao anh lại quyên mất nhỉ. Điểm mạnh nhất của Băng Nữ là ở chân mà- Độc Tam lắc đâu vì mình đã quyên 1 điều cực kì quan trọng đó
- Hì, nào h bắt đầu nhé anh - Băng Nữ khẽ nhếch môi nở nụ cười nửa miệng
Lùi về phía sau 1 chút rồi bật lên lấy đà Băng Nữ để tay phía sau lưng còn chân thì lien tục tấn công Độc Tam khiến anh k kịp trở tay....Đôi chân Băng Nữ nhà tay như thay cho kiếm vậy, những đường đi chân nhanh nhẹ như 1 mũi kiếm mảnh nhưng thanh chém vào đôi phương ; mỗi chuyển động tấn công đều khiến đối phương phải giật mình lép vế trước những đòn "lien hoàn cước" của mình . Dù k thể giống như kiếm gây cho người đổ máu nhưng bất cứ ai chỉ cần dính 1 đòn thì bên tron sương vỡ, thịt nát cả còn với những người có võ lực cao thì cũng khiến nội công họ bị thâm hụt vè vết thương để lại trên người ngay lập tức bầm tím, nhói đau trong sương tủy....
Cùng lúc đó, trận đấu giữ Hắc Vương với Nhị Hỏa . 1 con người lạnh lùng và băng giá trong chiến trường, 1 con người nóng tính và tàn bạo y như cái tên của mình .....Vậy ai sẽ là người chiến thắng đây?..........
- Cậu là gì của Băng Nữ vậy? - Nhị Hỏa hỏi
- Thế theo anh thì là gì? - Hắc Vương ung dung đúc tay túi quần hỏi ngược lại Nhị Hỏa
- Cậu và Băng Nữ yêu nhau sao? - Nhị Hỏa hỏi huỵch toẹt luôn
- Chậc....yêu con nhỏ đó hả?Hahaa,tùy anh nghĩ thôi à- Hắc Vương suy nghĩ 1 hồi rồi nhún vui cười cười nhìn Nhị Hỏa đầu đang bốc khói
- Này, yêu thì nói là yêu.k yêu thì thôi. Cậu đừng có cợt nhả với em gái tôi, tôi sẽ k để cậu yên đâu- Nhị Hỏa gắt gỏng
- Chậc, k thích- Hắc Vương trả lời 1 cách k thể nào thờ ơ hơn
- Hừm tôi sẽ dạy cho cậu 1 bài học - Nói dứt câu nhị Hỏa lao thẳng về phía Hắc Vương
- Xin mời- Hắc vương khẽ nhếch môi nở nụ cười nửa miệng
2 con người 1 nóng 1 lạnh như con thiêu than lao vào nhau. Nhị Hỏa người thì bừng bừng lửa giận vì cái thái độ thờ ơ của cái tên Hắc Vương kia đôi với cô em gái yêu quý của mình mà đâu biết đã bị hắn đưa vào tròng 1 cách ngoạn ngục.Còn Hắc Vương nhà ta lúc đấy cứ nhởn nhơ như k ý; mỗi đòn Nhị Hỏa tấn công mình chẳng có gì là khó khăn cả, chỉ cần 1 bước chân nhẹ là Hắc Vương nhà ta đã có thể tránh đòn của Nhị Hỏa dễ dàng rồi......
Cứ thế, 2 con người này cứ chơi mãi cái trò mèo vờn chuột 1 cách bất đắc dĩ mà cả 2 đều chẳng hay....Nhị Hỏa vốn rất mạnh nhưng mà.....
Chiếc roi của Nhị Hỏa vung lên cao rồi quất xuống thẳng vào người Hắc Vương . Hắc Vương nhà ta từ này tới h chỉ thấy cứ toàn phòng thủ, né tránh đòn là tài thôi chứ chưa 1 lần phản công như vậy h bị tấn công bất ngờ thế thì.....
- Xong rồi,chuẩn bị tinh thần đi Nhị Hỏa- Hắc Vương cười, dơ tay lên ngang đầu đỡ đường roi của Nhị Hỏa
- Mi.....- NHị Hỏa rất nhạc nhiên khi thấy Hắc Vương đỡ đòn của mình chỉ bằng tay k mà chẳng hề hấn gì cả, bởi vì những người khác mà dơ tay hay gì đỡ roi của hắn thì cũng mất tay or tán phế, vũ khí thì gãy đôi hoắc vỡ tan nát....
- Hì,k cần phải ngạc nhiên đâu,tui đâu phải thần thánh mà đỡ roi của anh k sao chứ. Sau lớp băng tay này là 3 tấm thép được dát mỏng đấy- Hắc vương giải thích
(tác giả giải thích thêm nhé: găng tay của Hắc Vương cũng như giầy của Băng Nữ đều được dán thêm tầm 2,3 tấm thép nguyên chất dát mỏng
Đến trang:
